Dung Thành
Dung Thành
★
★
★
★
★
Đánh giá hiện tại:
5.0 / 5
(1 lượt đánh giá)
📖 Giới thiệu truyện:
Thể loại: Đam mỹ, cường cường, tương lai, kỳ ảo, giả tưởng, HEBản gốc: 100 chương chính văn +??? Phiên NgoạiEdit: RuProofread: CáVăn án:Liên Xuyên mở khoang ngủ ra, nhìn thế giới bên ngoài.Vẫn là buổi sáng như mọi ngày.Nhưng đây thật sự là một ngày mới ư??? Bởi vì là mọi thứ thật sự không khác mấy.Chỉ có cơn đau đầu biểu hiện rõ cho hắn biết rằng hôm nay thật sự là một ngày mới, không phải hôm qua hay những hôm khác...Và, chủ thành hiện giờ đã không còn vật tư và không gian để dung nhập thêm người.- ------Nhân vật chính: Ninh Cốc, Liên XuyênNhân vật phụ: không quan trọng, dù sao cũng nhiều như nước dưới biển.Cảnh báo:Đọc đến đâu làm đến đấy, cho nên mọi cách xưng hô đều chỉ được chọn bằng trực giác, sẽ được sửa liên tục nếu có thay đổi bởi tình tiết truyện.Rất nhiều khái niệm trong truyện là do tác giả tự đặt ra, chú thích mình đưa ra chỉ để tham khảo, không cần quá bám theo chú thích mà ảnh hưởng tới việc suy đoán khi đọc truyện.Truyện trong như nước cất nên không rõ công thụCùng đọc truyện nhé!!!!
⭐Chương mới cập nhật
- Chương 100: Thiếu
- Chương 99: Liên Xuyên nhìn cậu, rướn người về phía trước, hôn một cái lên môi cậu
- Chương 98: So sánh với tường thành cao vút vào không trung của chủ thành, bức tường nằm trước mắt có thể xem như một ngọn núi
- Chương 97: “Xuất phát! Đi đến nơi xa nhất!”
- Chương 96: Ninh Cốc duỗi ngón tay xoa vài cái trên thiết bị hạn chế, sau đó rướn lại gần, cúi đầu hôn lên gáy Liên Xuyên
📕 Danh sách chương
- Chương 41: “Người này, là vốn liếng để chúng ta giành về chủ thành, đoạt lại cố hương.”
- Chương 42: Ngay mới đầu chỉ là một cơn gió đen
- Chương 43: “Cậu là Ninh Cốc.”
- Chương 44: Trưởng đoàn cũng không thật sự muốn cướp lại chủ thành
- Chương 45: “Không một ai có thể sắp đặt thay cháu, cháu cũng không nên nghe theo bất cứ sự sắp đặt nào.”
- Chương 46: “Tôi không quay đầu lại.” Ninh Cốc nói
- Chương 47: “Chết hết đi.”
- Chương 48: Betelgeuse, thức tỉnh
- Chương 49: “Cháu là ai?” Ninh Cốc nhìn ba người trong phòng, “Ai có thể nói cho cháu biết?”
- Chương 50: Dán lên một tấm poster bạn phải chết, mà lại không cho ngày giờ biểu diễn
- Chương 51: “Chú đến từ đâu?” Ninh Cốc hỏi
- Chương 52: Tất cả nhận thức đều đã bị cắn nuốt từng chút một từ sau khi sụp đổ bắt đầu
- Chương 53: “Tôi muốn chém đứt cánh tay đó.”
- Chương 54: “Toàn thể đội dọn dẹp rời khỏi chủ thành, tiến vào hoang nguyên sắt đen.”
- Chương 55: “Chúng ta đã chọc giận Liên Xuyên rồi.”
- Chương 56: “Ngoài sống sót, tôi đã không còn chuyện gì không thể không làm nữa, nếu cậu có, vậy thì làm.”
- Chương 57: Một tiếng thở dài trầm thấp thoảng qua gáy Ninh Cốc
- Chương 58: Chúa cứu thế lại
- Chương 59: Những ngọn lửa đó, sẽ rực cháy giữa chủ thành, những cư dân không thể trốn chạy đó, sẽ hóa thành tro tàn giữa l
- Chương 60: “Chạy nhanh!” Một người hét to với bọn họ, “Phu dọn đường đến rồi!”
Trang 3/5
Bình Luận (0)