⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 17:
Kẻ Săn Tình Lạnh Lùng: Trong Vòng Tay Anh
Chương 17
0:00 0:00
【PN】

Tối hôm đó, Tiêu Cửu lại đến đưa thuốc cho Tô Hạ, lần này hai người không có xuống tầng hầm, mà là ở phòng ngủ của Tô Hạ, Thừa An đang ngủ ở phòng phụ bên cạnh.

Tiêu Cửu nằm ngửa ở trên giường, thở hổn hển nói: “Ư, ha, cái miệng nhỏ phía trên thật là thoải mái, cho ta bú...”

Tô Hạ tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, vểnh mông nằm giữa hai chân nam nhân, chiếc lưỡi linh hoạt trượt trên cây gậy thịt, mỗi lần hai tay xoa bóp túi đựng phía dưới, gậy thịt trong miệng càng cứng hơn.

Tiêu Cửu đưa hai tay chạm tóc Tô Hạ, tò mò hỏi: “Hôm nay sao không đồng ý Thái tử?”

Tô Hạ nhả côn ŧᏂịŧ trong miệng ra, thân mật hôn lên qυყ đầυ, sau đó cầm cự long nhét vào hạ thể, qυყ đầυ to lớn nghiền ép ra từng tầng da thịt quyến rũ, “Ừm! To quá, thật nóng.”

Cho đến khi hoàn toàn nuốt chửng vật thô to, Tô Hạ mới nhìn về phía Tiêu Cửu, trong mắt lóe lên một tia quỷ dị: “Ta chỉ muốn chọc tức Thái tử, muốn chính ngài ấy tự tay xé bỏ mặt nạ của mình.”

Tô Hạ nằm ở trên Tiêu Cửu thở vào tai hắn, chậm rãi nói: “Được rồi… Làm mạnh lên.”

“Ngươi đúng là khao khát vật lớn!” Tiêu Cửu không chịu nổi trêu ghẹo liền lật người đè người dưới, đẩy eo mạnh bạo như giống đực đóng đinh phân thân thô to vào trong thân thể tràn ngập dâʍ ŧᏂủy̠ một cách mãnh liệt, điên cuồng đưa vào.

“A, ư, thật thoải mái, mạnh hơn ... Thoải mái…”

Ánh nến trong phòng ngủ mờ mịt, giường rung động kịch liệt phát ra tiếng cót két khiến người ta mặt đỏ tim đập, không khí tràn ngập mùi tìиɧ ɖu͙©.

+++



Phần kết: Thái tử “cởϊ áσ”, chỉnh lại huyệt đạo, hai cự long cùng tiến vào động, bị làm đến mức tiểu ra.Tầng hầm, chiếc giường ngọc quen thuộc, nhưng lần này Tô Hạ bị trói nằm sấp ở trên giường, sợi dây xiềng xích trói buộc tứ chi của y khá dài nên phạm vi cử động càng lớn.

Kể từ khi bắt người ta vào lao ngục, Tiêu Yến luôn lặng lẽ ngồi bên cạnh, trong đôi mắt sâu thẳm của hắn hàm chứa những cảm xúc mà người khác không thể hiểu được.

Thời gian cứ chậm rãi trôi qua, tuy là đêm hè nhưng bên dưới có một chiếc giường ngọc đông ấm hè mát, nằm tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ trên đó nhưng Tô Hạ vẫn cảm thấy hơi lạnh, Tô Hạ rùng mình, bất giác nổi da gà.

Tiêu Yến đứng dậy ở bên giường, ngón tay vén lên mái tóc dài trên lưng Tô Hạ, từ tấm lưng trần trượt xuống, trượt qua phần eo trũng sâu, cặp mông đàn hồi, đến nơi hồng nhuận mà khép chặt.

Tô Hạ dường như bị chấn động, chật vật leo lên phía trước hai bước, kinh hãi nói: “Chỗ này không được!”

“Hạ Hạ chưa thử làm sao biết sẽ không được, cơ thể của Hạ Hạ thật dâʍ đãиɠ, làm trong đó hẳn là rất thoải mái!” Tiêu Yến mở ra một cái hộp chứa đầy các loại cự long nhân tạo, những thứ trong đó to có, mảnh mai có, hình kỳ lạ có, ngọc bích, gỗ, đá chói lọi đều có khiến người ta được mở mang tầm mắt.

Sau khi thương xót Tô Hạ, Tiêu Yến chọn một cái có kích thước vừa phải từ trong hộp ném cho Tiêu Cửu, sau đó ngồi lại, cởi thắt lưng và thả thứ khổng lồ giữa hai chân hắn.

Tiêu Cửu khéo léo dùng keo bôi trơn, lột sạch quần áo trên người, sau đó bế Tô Hạ lên, từ bên cạnh tiến đến giường ngọc, sau đó tự mình nằm lên.

Lần này, mặt của Tiêu Cửu đang đối diện với con kiu của Tô Hạ, vật nhỏ trước đây chưa từng thử, màu sắc hồng hào dịu dàng, thanh tú dễ thương, Tiêu Cửu mở miệng, đưa một ngón tay vào, chặt chẽ điểm lại. Dị vật xâm nhập khiến bên trong co rút đột ngột.

“A…” ngực của Tô Hạ bị nam nhân đè lên, ôm bụng nam nhân thở ra một cỗ khí nóng, dã thú màu đen bị thổi bay ra ngoài, nam khí cường hãn làm cho thân thể Tô Hạ yếu ớt, y tự nhiên sờ soạng nếm mùi vị vật lớn trong tay đồng thời thả lỏng hậu huyệt.

Dần dần, Tiêu Cửu đưa thêm một ngón tay nữa, cố gắng đánh lạc hướng sự chú ý của Tô Hạ.

Nhất thời xuất hiện mùi dâʍ ŧᏂủy̠ trong phòng, Tiêu Yến nhìn hai người đang quan hệ bằng miệng với nhau liền dùng đôi tay to lớn của mình ma sát vào gậy thịt của bản thân.

Khi Tô Hạ đang xúc động nuốt trọn toàn bộ côn ŧᏂịŧ vào miệng, môi lưỡi Tiêu Cửu đang chờ đợi côn ŧᏂịŧ của Tô Hạ, đồng thời thô bạo rút ngón tay ra, nhét côn ŧᏂịŧ giả vào kêu một tiếng “ọc ọc”.

“Hừ!” Tô Hạ nhịn không được hét lên một tiếng dù côn ŧᏂịŧ trong miệng đạt kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt.

Nam nhân một chút cũng không ghét bỏ, nuốt hết tϊиɧ ɖϊ©h͙ trong miệng, một tay cầm cây gậy từ từ đâm vào, đồng thời liếʍ láp tiểu huyệt non mềm đáng thương.

Tô Hạ sướиɠ đến không muốn nhúc nhích, ngay cả cự long vẫn nằm trong miệng.

Tiêu Cửu cau mày, lui ra khỏi miệng, đổi hướng, há miệng nhẹ nhàng ngậm lấy môi của Tô Hạ, thứ khổng lồ ở hạ thể nhanh chóng tìm được cái lỗ quen thuộc, hơi hướng lên trên dễ dàng nhét vào.

Tô Hạ nằm trên nam nhân, hai lỗ nhỏ ở hạ thể đã được lấp đầy, nhưng y không quên trong phòng này vẫn còn một người nữa.

Khi y tập trung lắng nghe có thể nghe thấy tiếng rêи ɾỉ bị kìm nén ở cách đó không xa, và ... tiếng ma sát giữa da thịt.

Tiêu Yến thủ da^ʍ khi xem hai người họ!

Ý nghĩ này khiến máu trong người Tô Hạ nóng lên.

Tiêu Cửu cũng chú ý tới người trên người mình đặc biệt biết phối hợp, mỗi lần đứng lên đều bị da thịt mềm mại vặn chặt, bên tai phát ra âm thanh giống như muốn dụ dỗ ai đó.

Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân vang lên, có người ôm lấy Tô Hạ, hơi thở nóng rực phun lên cái gáy mẫn cảm của y, “Quyến rũ như này định dụ dỗ ai?”

Tô Hạ không nói mà chỉ hôn lên môi nam nhân phía dưới, mông khẽ nhếch lên cọ sát vào phân thân thô dày không cho một chút khí lọt qua.

Tiêu Cửu dừng lại chờ đợi, không khí xung quanh ba người trở nên mơ hồ và ẩm ướt.

Tiêu Yến giang hai chân, chống tay trên giường, cúi đầu hôn lên cổ Tô Hạ, dụ dỗ: “Tự mình rút ra đi.”

Tô Hạ bị nhiệt độ cao làm cho run rẩy, so với côn ŧᏂịŧ giả không có nhiệt độ, gậy nóng trên mông càng làm cho y cảm thấy nhột nhột, hơi co lại hai chân, lỗ hoa bên dưới vẫn ngậm một gậy, cơ bắp của nam nhân bên dưới cứng đờ, hơi thở nặng nhọc chứng tỏ y đã chịu đựng rất nhiều.

Tô Hạ không do dự nữa, cầm hai quả trứng tròn trịa trong miệng huyệt mà rút ra, đạt đến cao trào một lần nữa, nhiệt khí mãnh liệt phun ra, một tiếng "phập" cho biết tất cả qυყ đầυ đều vùi sâu trong cơ thể Tiểu Cửu.

“Ừm, nóng quá,” nam nhân khịt mũi, gật thịt của hắn đột ngột nhảy lên, đỉnh đến mức tiểu huyệt đạt cực khoái.

Một lượng lớn tϊиɧ ɖϊ©h͙ và dâʍ ɖị©ɧ dính vào tiểu huyệt, bụng y hơi phồng lên, Tô Hạ chưa kịp thở gấp thì giây tiếp theo, côn ŧᏂịŧ thô to hung tợn của nam nhân đã đâm vào.

“Ư ...” Tô Hạ nghiêng người về phía trước bị hắn đυ.ng phải, nếu không có Tiêu Cửu, cho dù có bám chặt vào eo người ấy thì cự long trong hoa huyệt cũng sẽ trượt ra ngoài.

Tận dụng cơ hội này, dâʍ ŧᏂủy̠ chảy ra không ít.

Nam nhân phía dưới kéo thân thể Tô Hạ có chút bất mãn, côn ŧᏂịŧ nửa mềm hoàn toàn vùi vào trong cơ thể Tô Hạ, nhanh chóng lấy lại sức mạnh.

Nam nhân phía sau cũng không buông tha Tô Hạ, đưa bàn tay to vào giữa ngực hai người, bóp đầṳ ѵú Tô Hạ, kí©ɧ ŧɧí©ɧ nói: “Tiểu huyệt nhỏ này thật chặt, vừa nóng vừa mềm, trời sinh đã là thứ để người khác đâm vào.”

“Hai người cùng đâm vào nên sướиɠ lắm đúng không?”

Tô Hạ bị kẹp giữa hai nam nhân, rõ ràng là thời gian hưởng thụ, nhưng hai cây gậy trong đó không nhúc nhích, Tô Hạ chỉ có thể nói lời vừa lòng để bọn họ thỏa mãn mình.

“Ư, sướиɠ quá, động tác hai người nhanh lên, muốn, nhanh làm ta...”

Tiêu Yến từ chối thỏa mãn Tô Hạ, thay vào đó, hắn thay đổi giọng nói ban đầu của mình cùng với một nụ cười: “Không phải lúc nào cũng muốn biết ta là ai sao? Nếu muốn biết thì gỡ tấm vải đen xuống.”

Giọng nói quen thuộc khiến Tô Hạ sững người, không dám dừng lại, lắc đầu không tin: “Không, không, làm sao có chuyện này? Ngươi nói dối ta, ngươi nói dối ta...”

“Sao không dám nhìn ta? Hả?” Tiêu Yến cắn nhẹ vành tai Tô Hạ, cởi tấm vải đen trước mặt y ra, “Không phải Hạ Hạ nói coi ta như huynh trưởng sao? Để ca ca làm, ta còn không biết đệ đệ mình lại dâʍ đãиɠ như vậy”

“Đừng nói nữa, đi ra ngoài! Đi ra ngoài!” Tô Hạ nhắm mắt khóc, hướng cự long lắc mông ra khỏi hoa huyệt sau lưng.

Thấy Tô Hạ chống cự như vậy, Tiêu Yến không còn tâm trạng chơi đùa nữa, véo eo Tô Hạ, đâm vào chỗ sâu nhất rồi hung dữ nói: “Bất luận là ban ngày Hạ Hạ lễ nghĩa quy củ hay là dâʍ đãиɠ như hiện tại, ta đều thích!”

“Đừng nghĩ chạy trốn, Hạ Hạ trốn không thoát.”

Hai người cuối cùng cũng bắt đầu di chuyển, ngầm kẹp lấy Tô Hạ xoay người nằm nghiêng về phía y, một người chậm rãi tiến vào.

Tô Hạ đối mặt với Tiêu Cửu, trừ nước mắt, không có hoảng loạn. Tô Hạ cố tình kí©ɧ ŧɧí©ɧ người bên cạnh: “Huhu… Sao Thái tử lại như vậy? Hoá ra tất cả đều do ngài cố tình sắp xếp! Thần hận người! Huhu!”

“Hận đi, hận xong để ta làm Hạ Hạ, haha!” Nam nhân phía sau thật sự bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ, động tác càng thêm thô bạo, côn ŧᏂịŧ dày cộm cố ý cọ xát vào một điểm nào đó sâu bên trong, Tô Hạ sướиɠ đến mức sắp ngất đi rồi, mở rộng hai chân ôm Tiêu Cửu vào lòng mà miệng không ngừng rêи ɾỉ.

Cái tên xấu xa này!


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡

📚Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc