⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5
Chủ Nhân Trên Giường
Chương 5
0:00 0:00
"Thoải mái một chút rồi phải không? Tốt lên rồi thì mau đi ngủ thôi, ngủ một giấc sẽ không có gì nữa."
Mặc dù đã lên đỉnh được một lần, cái cảm giác ngứa ngáy khó chịu kia cũng giảm bớt không ít, nhưng vẫn là.......... không có gì khác biệt........
Cô nhíu chóp mũi "Vẫn còn một chút.........."
Anh khó khăn lắm cười một cái.
"Vậy chịu đựng đi."
Phòng tắm rất nhanh vang lên tiếng nước.
Lúc này là mùa đông, điều hoà không khí lại truyền đến khí lạnh, trong phòng tắm cũng không có hơi mù nóng hổi từ khe hở truyền ra. Ý là nếu thời tiết lạnh mình tắm nước nóng thì sẽ có hơi nước từ trong bóc ra qua khe cửa và mình có thể thấy được, đằng này không thấy được chứng tỏ anh tắm nước lạnh
Anh tắm rất lâụ
Vẫn luôn là nước lạnh sao?
Trước khi mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ say cô đã nghĩ như vậy.
Ngay sau đó bị cơn buồn ngủ chiêm đóng, cô ngã vào giấc mộng.
Cô ngủ trước nên dậy trước.
Một giây mở mắt ra, cô hiển nhiên mê mang, thẳng đến khi từ từ ngồi dậy, phát hiện bên cạnh mình giống như có người nằm.
? ? ? ? Thứ gì??
Cô như bị sét đánh, cứng đờ quay đầu nhìn.
Màn cửa không có kéo hết, ánh sáng từ cửa chiếu xuống cảnh đẹp bên trong.
Người đàn ông nhíu mày, ngón tay thon dài thoảng qua che lại đôi mắt, quai hàm góc cạnh rõ ràng, mũi cao thẳng, độ cong hầu kết gợi cảm, trình độ đẹp trai dùng bốn chữ "Kinh vi thiên nhân" để miêu tả cũng không quá đáng.
Đàn ông.
Soái ca.
Nằm ở trong chăn cô, không rõ lai lịch, người đàn ông cực soái.
Trong lúc nhất thời, cô không biết mình nên khóc lóc mình trong sạch thành mê đắm, hay là quỳ xuống vái lạy ông trời tạ ơn ông đã cho cô chuyện tốt trăm năm có được như thế này.
Đạm Anh Anh nháy mắt mấy cái.
Cảnh tượng hôm qua thoáng hiện trong đại não, cô nói "Muốn đàn ông" hình ảnh đó còn rõ mồn một trước mắt.
Chờ chút.
Cái này sẽ không phải là, ai đó đã đưa món quà sinh nhật cho cô sao?
.................
Ai đã đưa cho cô mẫu người đàn ông này nha Nhìn thấy cô đói khát đến vậy sao
Phần tác giả này dùng ggdich nên không hiểu mọi người có thể pass qua nha
Được rồi, gần đây siêu muốn ăn nam chủ mưu đồ thương nữ chủ đã lâu, làm yêu đến thần hồn điên đảo như cuồng như say nannan ngoại trừ thân thể còn có linh hồn.
Kết quả là không có thức ăn.
Làm điều đó cho mình, thực phẩm phong phú và đầy đủ. Ta chính là loại người ngay cả nhìn Tiểu Hoàng Văn cũng chân tình thật cảm, kết quả luôn bị thương? д?? Trong lòng quá khổ ô ô, ta muốn an ủi bản thân mình?
Ai đó sẽ viết xong, truyện ngắn, dính vào 1v1 đôi tình yêu đầu tiên không dao động.
Miễn là nó là một tấm thảm bút sẽ được giải thích rõ ràng, điều này xin vui lòng yên tâm.
1v1 là dior nhất
Cập nhật nên được quyết định dựa trên sự nhiệt tình của tất cả mọi người.
Than ôi, cảm thấy nước sạch này h không có con đường sống, cũng không biết nếu có ai để xem....
Tại sao bạn tôi không gửi cho tôi một người mẫu nam và tại sao?
Dưới váy, cô gái nằm trên ngón tay của một người đàn ông hơi kén mỏng, được bao phủ bởi một nơi mềm mại và bí mật.
Hiến Thân
Đàm Anh Anh hoài nghi rằng bản thân mình còn chưa tỉnh ngủ, cô lại nằm xuống nhắm mắt lại sau đó lại mở mắt ra một lần nữa, hình ảnh trước mắt vẫn không thể thay đổi.
Nhưng mà...
Cô phát hiện ra rằng nơi cô đang ở hình như không giống như là phòng của mình.
Căn phòng mà đoàn làm phim chuẩn bị cho cô là một căn phòng đơn bình thường, nhưng căn phòng trước mắt này lại...
Trang trí xa hoa, đồ đạc mới tinh, có cả hồ bơi ở ngoài trời và thư phòng để làm việc.
Trong đầu cô bắt đầu hiện lên một chuỗi những con số cực kỳ lớn khi cô đánh giá giá cả một đêm của căn phòng này.
Tiền thuê phòng của căn phòng tổng thống này sẽ không phải là do cô trả đấy chứ?
Tuy rằng cô không đến mức không chi trả nổi nhưng mà cô đột nhiên cảm thấy mình được hưởng thụ cảm giác coi tiền như rác vào lúc này.
Chính bản thân mình còn không nỡ bỏ ra một số tiền lớn để ở một nơi đắt tiền khi đi xa, thì người mẫu nam mà cô được tặng này sao có thể xa xỉ như vậy được chứ?
Đàm Anh Anh lập tức kéo quần mà bỏ chạy...
Thế nhưng, người nằm bên cạnh cô còn chưa cho cô có cơ hội này.
Phó Hoài đã tỉnh lại được một lúc, lúc này lười biếng dựa vào đầu giường, lông mi dài cong cong một nửa, biểu cảm trên khuôn mặt không được tốt lắm.
Anh khoanh hai tay lại, lành lạnh nhìn cô mặc quần vào, cài lại nút áo trước ngực, sau đó lấy tốc độ một trăm mét một giờ chạy như điên về phía cửa.
May mắn không mỉm cười với cô, như thế mà cô lại chạy vào phòng tập thể hình.
Đàm Anh Anh nhanh chóng xoay người lại, dự định chạy nước rút lần thứ hai.

⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡

📚Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc