Đàm Anh Anh chỉ xem như trong lúc anh ngẩn ngơ bị cô bắt gặp thôi, vì vậy có chút xấu hổ, cô đáp "À, sắp xong rồi. Tôi chỉ thấy đoạn phản ứng của nữ chính lúc này không được đúng lắm cho nên khi quay cứ cảm thấy sai sai, hiện tại đã sửa lại cho hợp lý hơn rồi."
Vừa nói, cô vừa đẩy kịch bản vào giữa, đánh dấu cho anh ta những điểm chính của kịch bản vừa được sửa đổi.
"Anh xem đi, ở chỗ này anh phải chỉnh sửa lại phản ứng và cảm xúc của mình lại một chút..."
Phó Hoài mở cửa ra liền nhìn thấy một cảnh này.
Cô không hề bị phân tâm, đắm chìm trong thế giới diễn giải kịch bản của mình.
Nhưng mà ánh mắt của nam diễn viên kia không hề an phận một chút nào, chỉ nhìn kịch bản vài giây rồi cũng từ từ chuyển ánh mắt lên khuôn mặt của cô, sau đó đến chóp mũi, sau lại...
Người đàn ông đột ngột kéo ghế dựa ra, tao ra một âm thanh thật lớn, rồi ngồi xuống giữa hai người.
...
Một bóng người đột nhiên xuất hiện trước mặt, Đàm Anh Anh nhất thời có chút ngạc nhiên.
Thế nhưng, người này cố tình vẫn ngồi yên, hơn nữa cánh tay chống lên bàn, thân thể hướng về phía cô, giữa cô và nam diễn viên kia lập tức bị chắn ngang, thậm chí anh chàng diễn viên còn không nhìn thấy được sợi tóc của cô.
Nam diễn viên kia chỉ có thể nhìn thấy cái ót của Phó Hoài "..."
"Nhiều chỗ trống như vậy, sao anh lại ngồi ở đây?" Đàm Anh Anh trừng mắt, không so đo nhiều với anh, nói "Vậy thì hai người cùng nhau nghiên cứu kịch bản ở đây đi? Tôi đi tìm Y Y."
Tưởng Y Y, nữ chính của bộ phim này.
"Chờ chút."
Phó Hoài đưa tay ra giữ chặt tay cô, tay kia đưa cho cô một chiếc túi.
Đàm Anh Anh liếc nhìn anh "Cái gì thế?"
"Khoai tây nướng với phô mai, còn nóng đó." Anh nhàn nhạt nâng mắt lên "Không phải ban nãy em nói vừa lạnh vừa đói sao?"
"Vì vậy, anh mới chuẩn bị cái này sao?"
Cô có chút kinh hỉ ngạc nhiên + vui vẻ , cảm thấy có chút thích thú mà ngân dài một tiếng "Ồ " còn khen ngợi thêm "Còn biết quan tâm nha."
Cô nói lời này có chút không quen, Phó Hoài cho rằng cô đã hiểu được điều gì đó, ngước mắt lên nhìn, nhưng cô lại xem như không có chuyện gì xảy ra, liền đi tìm nữ chính để bàn kịch bản.
Anh cho rằng có lẽ cô không có ý gì khác khi nói những lời này, cô chỉ đơn giản nghĩ rằng người khác cũng khá tốt, còn giúp cô kiếm chút đồ ăn, nên cô cảm ơn anh, cũng nói hai câu nịnh nọt xã giao một chút.
Người đàn ông thu hồi tầm mắt, nhìn lại nam diễn viên đang ngồi ở đằng kia, cười lạnh một tiếng.
Nam diễn viên ?
Không dám chọc, không dám chọc, tôi lập tức đi ra.
Vấn đề kịch bản đã được giải quyết, thế nhưng điều mà Đàm Anh Anh không bao giờ ngờ tới, đó chính là bên Phó Hoài lại xảy ra vấn đề.
Đàm Anh Anh cầm kịch bản cùng với đạo diễn thay phiên ra trận.
"Giai đoạn đầu, nam thứ hai đúng là có thích nữ chính, nhưng hiện tại chúng ta đang bấm máy phần saụ"
"Anh nghĩ xem, nếu như là anh, lúc đầu anh nghĩ rằng nữ chính là người đã cứu mình hồi còn bé, nhưng kết quả lại là nữ hai, sau nhiều năm như vậy, anh thế mà lại nhận lầm người "
Người đàn ông đột nhiên nhướng mắt và cắt ngang.
"Tôi sẽ không nhận nhầm ân nhân cứu mạng của mình."
...
Cô sững sờ một lúc, luôn cảm thấy có cảm xúc nào đó loé lên trong ánh mắt của anh, nhưng chỉ là thoáng qua, cô còn chưa kịp nhìn rõ nó.
Đàm Anh Anh trừng mắt nhìn, lại nhớ đến bản thân đang diễn giải kịch bản, liền nói "Nhân vật là người khác. Bây giờ anh là nam thứ, không phải chính bản thân mình."
"Anh cứ tưởng tượng lúc trước người này cứu mình, sau bao nhiêu năm như thế, lại còn vì nữ chính mà ra tay ác độc với cô ấy, bây giờ đột nhiên biết được cô ấy lại chính là người mình luôn tìm kiếm, lúc này tâm trạng của anh rất mâu thuẫn, vừa ân hận lại cực kỳ đau lòng..."
Truyện ngôn tình sắc đem cho bạn những trãi nghiệm trong cuộc sống cùng những phút giây được thư giản lành mạnh và cũng một phần góp vào nhiều kiến thức về ngôn ngữ miêu tả cho bạn có thể nâng cao vốn ngôn từ của mình. Đây là kỳ vọng mà ha ha truyện mong muốn đen đến cho bạn.
Đến khi Phó Hoài tìm được cảm giác, thì nữ diễn viên thứ hai lại có việc ra về.
Buổi sáng nay đổi kịch bản quá lâu, phân cảnh của diễn viên nữ thứ hai đã bị hoãn lại, nhưng tối nay cô ấy còn có một sự kiện đi thảm đỏ, nhất định phải rời đi ngay.
Đạo diễn Nguyễn Vy "Vậy thì cô đi đi, kết thúc sự kiện thì quay trở lại."
Phó Hoài liếc nhìn Nguyễn Vy đầy ẩn ý "Nhưng hiện tại tôi đang ở trạng thái tốt. Nếu như phải quay lại, tôi sợ hiệu quả trước ống kính sẽ không tốt như bây giờ."
Buôn Đồ Người Chết
125 chương
Tiệm Bánh Đặc Biệt
63 chương
Mất Kiểm Soát Vì Người Đàn Ông Nguy Hiểm
29 chương
Thủy Sắc Yên Chi
7 chương
Chỉ Cần Có Người Ở Bên
1 chương
Tình Yêu Nơi Đâu
79 chương
Vợ Cũ | Truyện ngôn tình sủng đáng nghe nhất Mc Lê Na kể
14 chương
Em Cứ Lạnh Lùng Đi, Bổn Thiếu Gia Sẽ Chống Mắt Xem Em Lạnh Lùng Được Bao Lâu
4 chương
Thần Giấm Đệ Nhất Vũ Trụ
24 chương
Tư Ý Tinh Thần
14 chương
Đi Tìm Đảo Đào Hoa
10 chương
Tiên Sinh! Có Mèo Của Ngài Đến Tìm Ngài
27 chương